CUỘC XÂM LƯỢC CỦA ĐIỆN THOẠI VỚI THỜI GIAN
THỜI GIAN (TIME)....
Từ bao đời này, thời gian được con người ví như một báu vật. Những thứ mất đi mà không bao giờ có thể lấy lại được đó chính là thời gian. Nhưng vạn vật trên trái đất kể cả con người cũng được thừa hưởng thời gian như nhau. Thời gian thật công bằng và tất cả những sự vật trên trái đất này cũng được thừa hưởng thời gian. Con người đã dùng thời gian để phân chia công việc và nhiệm vụ. Dùng nó để đo lường vật chất phi vật thể và vật thể. CHúng ta dùng nó để sở hữu từng cá nhân và lấy nó để làm dụng cụ đo lường, tính toán và tạo ra vật chất cho mỗi người. Nhưng thời gian ở thể kỷ 20 đổ lại, thời gian dung hoà của mỗi con người thật quý báu. Ai cũng coi trong và tôn thờ nó để tạo ra muốn vàn vật chất phục vụ cho chính chúng ta. Nhưng ngày này, ở thế kỷ 21, khi những vật chúng ta phát minh nhằm phục vụ nhu cầu cho chúng ta thì ngày lại đang thâu tóm chúng ta kể cả thời gian. Nó âm ỷ dần dần xâm lấn hết tất cả nguồn tài nguyên của chính chúng ta mà chúng ta không hề hay biết, cứ thản nhiên vui vẻ dâng hiến cho nó. Nó...... một kẻ đang huỷ diệt chúng ta hằng giờ thậm chí hàng giây đó chính là chiếc điện thoại đang đi bên chúng ta bất kể ngày và đêm. Nó chính nó chứ không ai ngoài nó đang tỏ vẻ là một vật thật gần gũi và cần thiết. Hiện bây giờ được mấy ai có thể xa nó 24h thậm chí chỉ 12h mà ko nhớ tới nó được không?
Chính nó, một thứ tưởng chừng đưa con người tới một tầm cao mới của công nghệ. Vì nó mang danh nghĩa thời kỳ bước phá của thế kỷ 21, thế kỷ của công nghệ và chỉ có công nghệ. Sự phát triển mạnh mẽ của nó đã dần làm con người chúng ta bị hút vào một lực từ cực mạnh. Lực từ của công nghệ điện thoại thông minh. Hết thẩy chúng ta từ già tới những đứa bé mới sinh ra từ 1tuổi cũng bị nó chị phối.
Chúng ta ôm nó trên tay bất kể giờ giấc, chúng ta bỏ lơ chính bản thân mình và thực tại cuộc sống, chúng ta dần xây dựng một cuộc sống ảo trong những chiếc điện thoại thông minh và có thể dành 24h quý báu mỗi ngày cho nó. Chúng ta dần bỏ qua sự sáng tạo vốn có của mình và dần mất đi nhận thức và thực tế rằng chúng ta đang phung phí thời gian của chính chúng ta và dâng hiến nó cho chiếc điện thoại thông minh. Tưởng chừng nó là thứ hữu ích nhưng thực chất nó rất nguy hiểm và có thể đưa chúng ta vào ngõ cụt của cuộc sống. CHúng ta mất dần không chỉ thời gian mà còn mất đi khả năng tư duy, sáng tạo và không còn ý chí tìm tòi những ẩn sâu bên trong thế giới thực..
Kẻ huỷ diệt ở ngay cạnh chúng ta hàng giây một lại là kẻ đang xâm lấn, xâm nhập vào chúng ta và cướp đi muốn vàn thứ quý giá mà chúng ta không hề hay biết vì chúng ta đang bị nó gây NGHIỆN...
HÃY THỨC TỈNH VÀ GIÚP MÌNH THOÁT KHỎI VÒNG VẬY NÀY NGAY CHÍNH BÂY GIỜ...
Người chiến thắng được nó chỉ có thể là người biết dùng nó thật hữu ích và biết đấu tranh với những thứ trong nó để không bị nó nuốt thời gian của mình mỗi ngày...
Tái bút
Khương Trần
Nhận xét
Đăng nhận xét